Chơi nhau với em yêu trên ghế tình yêu

Ánh sáng nhợt nhạt từ bầu trời xám xịt chiếu lên sàn gỗ, làm nổi bật những vết xước cũ như dấu tích thời gian không thể xóa nhòa. Anh nhớ lại thái độ Thư tối qua ở quán cà phê – ánh mắt hoảng hốt nhìn Nam, cách cô vội xóa tin nhắn, và câu trả lời lắp bắp khi anh hỏi. Tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn, hòa cùng tiếng thở nhẹ của bé Ngọc trong nôi, nhưng không gian yên bình ấy chẳng thể xoa dịu tâm trí Thư. Mình phải tìm hiểu, không thể để vậy.” Anh nhìn qua cửa sổ văn phòng, ánh mắt đượm buồn nhưng quyết liệt. Hoàng lái xe đến góc phố vắng, gió lạnh thổi qua làm áo anh phất phơ, anh gọi Nam: “Nam, mày gặp tao ngay, tao cần nói chuyện.” Nam xuất hiện từ bóng tối, áo khoác đen, điếu thuốc trên tay cháy đỏ, cười khẩy: “Hoàng, mày nghi tao với Thư hả, mày hỏi vợ mày đi.” Hoàng nắm cổ áo Nam, mắt đỏ ngầu, “Mày làm gì Thư, tao không để yên đâu,” giọng anh gằn lên.